“Các ngươi vừa phải thôi chứ…”
Trần Bình An cạn lời nhìn mấy người trước mặt. Đường đường là Kiếm Ma, Kiếm Tiên, Kiếm Thần, vậy mà mở miệng ra toàn là chuyện ở bên thê tử.
Lục Tiểu Phụng lại mang vẻ mặt đắc ý, nói: “Ngươi xem, tất cả chúng ta đều bận rộn, chỉ có lão Trần ngươi là nhàn rỗi đến phát chán.”
“Nói bậy bạ gì đó, ta vừa sang Tần quốc giải quyết công chuyện về xong, ngươi dám bảo ta rảnh sao?”




